

lâu rồi quê cũ chưa về thăm
nay trở lại thăm bổng âm thầm
đò xưa bến củ cây cầu nhỏ
cả bóng người thương cũng biệt tâm
con nước triều trôi lặng lẽ trôi
mình tôi hiu quạnh ngắm chân trời
vầng mây ẩn hiện xa xăm đó
bóng dáng ai người tóc xoã vai?
tình thương tôi gởi lại quê xưa
chân bước ra đi chốn vĩ mờ
pháo đỏ sang ngang người đã phụ
mối tình xưa ấy đã thành thơ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét