
Đêm trắng đêm thao thức nhớ người
nơi xa biền biệt bạn mình ơi
vầng trăng trôi nỗi sông Ngân đó
có trở người về đây với tôi
hai đứa hai nơi xa cách rồi
người nay cách biệt tận phương trời
biết đến bao giờ mình gặp lại
niềm thương nỗi nhớ cứ đầy vơi
kỉ niệm hoài nghi mãi chẵng sờn
trăm năm xin giữ mối tình son
với người tri kỷ dầu xa vắng
vẫn giữ trong tim dạ chẵng mòn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét